Câu hỏi đầu tiên một giáo viên mẫu giáo hỏi các bé mỗi sáng

Khoảng 1 thập kỷ trước, tôi đến một lớp Tiếng Anh của trường trung học phổ thông, khi ấy đang cố gắng hết mình để có một bài giảng thật lý thú về những trải nghiệm của tôi khi còn là một phóng viên trẻ. Tôi đang làm việc cho một tờ báo địa phương vào thời điểm đó và trường học đã mời tôi cùng với một nhiếp ảnh gia đến để định hướng cho học sinh về những cơ hội việc làm có sẵn cho các em.

0
292

Những người bạn thiếu niên tất cả đều ngồi một cách lịch sự, nếu không hẳn là say mê … ngoại trừ một cậu bé. Đó là một cậu bé dáng người thấp, mảnh khảnh, mặc một chiếc áo khoác quá khổ. Tôi có thể thấy cậu bé đang sốt ruột và, tệ hơn, nghe thấy cậu thỉnh thoảng lầm bầm những lời phàn nàn về bài trình bày của tôi. Cuối cùng, cậu dường như đã đầu hàng với thực tế là vâng, tôi sẽ ở đó thêm ít nhất vài phút nữa nhưng thay vì lắng tai nghe, cậu bé lại gục đầu trên bàn học của mình.

Giáo viên lại gần cậu bé và tôi đã ngỡ sẽ có một kiểu trừng phạt nào đó. Thay vào đó, cô đã nhẹ nhàng vòng tay qua người cậu bé và nói điều gì đó rất nhỏ. Tôi không thể luận ra chính xác cô đã nói điều gì nhưng rõ ràng là cô không hề mắng mỏ cậu bé – chỉ thể hiện sự yêu thương chăm sóc. Nói nhẹ đi thì tôi đã cảm thấy hơi khó chịu. Một cậu bé hành động thô lỗ trong bài nói của tôi và không hề nhận một kết cục nào sao?

Sau đó tôi mới ngộ ra rằng hành vi của cậu học sinh ấy không liên quan nhiều đến tôi. Trường học hầu hết là những học sinh nghèo, hơn một nửa trong số chỉ đó đủ điều kiện cho bữa trưa miễn phí hoặc giảm giá. Rất có khả năng đứa trẻ này đã phải đối mặt với tình cảnh rất tàn khốc ngoài giờ học. Có thể cậu bé đã cáu kỉnh bởi vì cậu đã bỏ một hay hai bữa ăn. Có thể cậu đã mệt vì không có chỗ ngủ thoải mái. Có lẽ cậu còn không có đến một mái nhà. Bất kể vấn đề của cậu bé là gì, giáo viên của cậu đã nhận thấy việc thể hiện lòng thương với cậu bé thay vì trừng phạt là thích hợp trong trường hợp đó.

Tôi đã nghĩ về cả hai người họ khi đọc một câu chuyện gần đây trên tờ The Washington Post báo cáo rằng có hơn một nửa những học sinh trường công ở Mỹ sống trong nghèo đói. Số liệu này bản thân nó đã gây sốc nhưng điều khiến tôi cảm động nhiều hơn đó là giai thoại về một giáo viên mẫu giáo ở Albuquerque. Sonya Romero-Smith cũng thể hiện sự yêu thương chăm sóc đối với học sinh, một phần bằng cách lấp đầy ngăn kéo bằng những đôi tất, đồ lót và quần dài trẻ em sạch sẽ cho các bé.

“Buổi sáng khi chúng vừa bước vào cửa, việc đầu tiên tôi làm là hỏi han về một loạt những nhu cầu thiết yếu: Con đã ăn chưa? Con đã tắm rửa sạch sẽ chưa?”, cô chia sẻ với The Post.

Con trai lớn của tôi sắp đến tuổi đi mẫu giáo và con chưa bao giờ bị thiếu thốn đồ ăn hay quần áo sạch sẽ. Không ai nên chịu cảnh thiếu thốn đó, nhưng những đứa trẻ nhỏ bé, dễ tổn thương như thế thì càng không. Tôi đã rất đau lòng khi tưởng tượng ra hoàn cảnh mà những học sinh của Romero-Smith để lại đằng sau khi chúng đến cửa nhà cô.

Tôi muốn biết nhiều hơn về cuộc sống bên trong và bên ngoài lớp học của cô Romero-Smith, vì thế tôi đã gửi mail đến cô với cả những câu hỏi cụ thể và mở rộng. Tôi hỏi cô: Đầu tiên, sao các bé lại đến trường trong tình trạng người bị bẩn? (Trả lời: Thật khó để có thể tiếp cận nhà tắm và những thiết bị vệ sinh ở những nơi trú ẩn đông đúc và nhà nghỉ.) Tôi đã hỏi tại sao học sinh lại đến trong tình trạng bị đói trong khi chính phủ có những hỗ trợ như phiếu đồ ăn. (Trả lời: Những suất phiếu đồ ăn không đủ để đáp ứng, như chúng ta biết những thực phẩm rẻ tiền nhất thường lại là những thứ chế biến sẵn và ít dinh dưỡng nhất.)

Nếu câu hỏi của tôi nghe có vẻ ngây ngô, đó phần lớn là do tôi đang được sống cuộc sống thoải mái ở trong cái “bong bóng” của tầng lớp trên trung lưu.

Ở khu của tôi, tiếng ồn lớn nhất liên quan đến trường học mà tôi nghe được là về kiểm tra tiêu chuẩn hoặc điền kinh. Bên ngoài những nỗ lực làm từ thiện lác đác, phụ huynh ở khu phố của tôi có thể dễ quên rằng có rất nhiều trẻ em đang tuổi đi học có nhiều mối quan ngại hơn là việc liệu sân bóng đá địa phương có phải là hình chóp hay không.

Ngày khó khăn nhất của Romero-Smith theo cô nói là khi chính quyền loại một đứa trẻ bị suy dinh dưỡng ra khỏi lớp của cô sau khi phát hiện ra bố hoặc mẹ của bé đã dùng ma túy quá liều.

“Nhìn một đứa bé 5 tuổi cầu xin cảnh sát đừng mang cháu đi mà tan nát lòng. Tôi nhớ đã đưa cho đứa bé ấy thứ duy nhất mà tôi có thể tìm thấy, đó là một con thú nhồi bông mà tôi có trong lớp học,” cô kể. “Tôi đã nói với bé rằng tôi sẽ đảm bảo cho bé không sao và tất cả những gì tôi muốn bé làm đó là yêu thương và chăm sóc cho con thú nhồi bông này.”

Đó chính là nỗ lực tuyệt vọng cuối cùng của Romero-Smith để xoa dịu cậu bé bị tổn thương ấy….và, thật kỳ diệu, nó dường như đã có tác dụng.

Cô kể với tôi: “Vài tuần sau, cha/mẹ nuôi của bé đã đưa bé quay trở lại trường và cậu bé đã trả lại con thú nhồi bông đó, nói rằng cậu chưa bao giờ để cho con thú nhồi bông cô đơn. Tôi thực sự đã biết ơn điều đó.”

Thật là ngây ngô khi tưởng tượng ra những nỗi lo lắng đau đớn đang đặt lên tâm trí của những giáo viên như Romero-Smith và những người khác. Không chỉ phải tập trung vào việc giáo dục cho học sinh, họ phải vượt qua hết những rào cản này đến rào cản khác để đưa những đứa trẻ đến được một nơi mà chúng có thể học hành.

“Công việc của chúng tôi, với vai trò của những giáo viên, là đảm bảo trạng thái tinh thần, xã hội cũng như học tập tốt (cho học sinh)”, cô chia sẻ.

Romero-Smith có một lịch trình bận rộn. Ngoài những yêu cầu của nghề dạy học, cô cũng là mẹ nuôi của hai cô bé – học sinh ở ngôi trường cô đang dạy mới trở thành vô gia cư gần đây. Tuy nhiên cô đã dành thời gian để trả lời những câu hỏi của tôi bởi cô nói cô muốn giúp “lên tiếng thay những người không có tiếng nói” – những trẻ em nghèo khác đang có nguy cơ không bao giờ phá vỡ được vòng đói nghèo.

“Những câu chuyện của họ cần phải được chia sẻ để khuyến khích hành động và thay đổi nhưng cũng là để cho thấy những thực tiễn có thể khó mà hiểu được”, cô nói.

Trong khi đó, Romero-Smith vẫn tiếp tục cần cù với lớp học của mình, duy trì sự lạc quan và khích lệ các em học sinh.

Cô chia sẻ: “Tôi tiếp tục bởi tôi biết chúng khó khăn. Mỗi đứa trẻ trong số chúng đều rất tuyệt vời.”

Tôi sẽ không bao giờ biết chuyện gì đã xảy ra với đứa trẻ đầy sốt ruột gần như đã ngủ quên trong bài nói của tôi cách đây 10 năm. Nhưng tôi mừng là vị giáo viên có giọng nói nhẹ nhàng ấy đã thể hiện lòng từ bi của mình. Có lẽ cô ấy cũng thấy được sự tuyệt vời trong cậu bé. Tôi hy vọng dù có khó khăn thế nào đi chăng nữa cậu bé đã đạt được điều đó.

Đưa ra bình luận của bạn

Please enter your comment!
Please enter your name here