Lá thư của một ông bố gửi tới các chàng trai về cách đối xử với phụ nữ

Sự bối rối của chúng ta về phụ nữ bắt đầu từ sớm...

0
513

Các chàng trai trẻ thân mến!

Mùa xuân năm ngoái, một gia đình mới chuyển đến khu của chúng ta. Họ có một cô con gái đang tuổi đến trường và vào ngày chuyển đến, cô bé đang chơi một mình ở khoảng sân nhà mới của mình. Trong khi đó có một nhóm sáu cậu con trai đang chơi ở sân nhà của chúng ta. Khi ta gợi ý các cậu bé mời cô bé tới chơi, một trong số các cậu bé giãy nảy nói rằng “Bọn cháu không biết đối xử với con gái như thế nào”. Các cậu trai còn lại thì gật đầu lia lịa đồng tình.

Sự bối rối của chúng ta về phụ nữ bắt đầu từ sớm.

Chúng ta được bảo rằng họ về cơ bản khác với chúng ta. Phụ nữ có cảm xúc, còn đàn ông có cơ bắp. Phụ nữ thì nuôi dưỡng còn đàn ông thì bảo vệ. Phụ nữ thích nói còn đàn ông thích hành động. Phụ nữ muốn có tình yêu còn đàn ông muốn được tôn trọng. Đàn ông đến từ Sao Hỏa, còn phụ nữ đến từ Sao Kim.

Chúng ta được huấn luyện để tin rằng họ đến từ một hành tinh khác.

Chúng ta được huấn luyện để tin rằng vào một buổi chiều mùa xuân nọ, họ vui chơi khác với chúng ta.

Sự bối rối của chúng ta về phụ nữ bắt đầu từ sớm.

Vào một buổi chiều mùa xuân, khi các cậu trai gật đầu quyết liệt, tôi đã nói với chúng tôi biết bí mật làm sao để đối xử với con gái. Tôi vẫy chúng tới gần. Chúng cười bí hiểm. Rồi tôi thì thầm “Hãy bắt đầu bằng việc đối xử với họ như một con người”. Chúng ngưng cười. Chúng mời cô bé tới chơi và sau vài phút, tất cả đều cùng nhau nhảy trên tấm bạt lò xo. Cùng năng lượng đó, chung tiếng cười, chung một niềm vui. Mọi người cùng là những con người.

Các chàng trai trẻ, chúng ta có thể ngừng đối xử với phụ nữ như phụ nữ và bắt đầu đối xử với họ như con người.

sự xem nhẹ phụ nữ của chúng ta cũng bắt đầu từ sớm.

Suốt hàng ngàn năm, chúng ta đã được dạy để tin rằng họ không chỉ khác biệt so với chúng ta mà còn kém cỏi hơn chúng ta. Ở Mỹ, Sửa đổi lần thứ 15 đã cho các dân tộc thiểu số quyền bầu cử vào năm 1870; phải mất tới 50 năm và thêm 4 sửa đổi nữa trước khi phụ nữ có quyền bầu cử. Trong suốt nhiều thế kỷ, chúng ta đã không cho họ được lên tiếng. Chúng ta đã sử dụng phụ nữ như những cơ thể theo những cách bạo lực nhất và chúng ta đã sử dụng họ như trò giải trí theo những cách xảo quyệt nhất – với những cái liếc nhìn, cử chỉ và những câu đùa cợt, ý nghĩ kỳ quặc và chối bỏ trách nhiệm đối với tất cả điều đó.

Sự xem nhẹ phụ nữ của chúng ta bắt đầu từ sớm.

Chúng ta đã thừa kế di sản này.

Các chàng trai trẻ, chúng ta có thể dừng đối xử với phụ nữ giống như những đối tượng để coi thường hay đối xử như đồ vật, và chúng ta có thể bắt đầu đối xử với họ như những con người sao cho hợp với nhân tính. Giống như miệng đi liền với giọng nói và linh hồn gắn với mục đích.

Nhưng chỉ có một cách để làm điều đó: Trước hết chúng ta cần phải ngừng ghét bỏ bản thân mình.

Elliot Rodger đã không nã đạn vào ngôi nhà nữ sinh Alpha Phi vì lý do căn bản là hắn ghét phụ nữ; hắn nã đạn trước hết là bởi hắn ghét chính bản thân mình.

Nếu như có một quy tắc vàng trong cuộc sống và trong tình yêu, nó chính là: Chất lượng của tình yêu của bạn đối với người khác luôn luôn bị giới hạn bởi chất lượng tình yêu mà bạn dành cho bản thân mình. Sự bác bỏ quyền làm người của một phụ nữ phản ánh sự bác bỏ chính bản thân chúng ta. Chúng ta thất bại trong việc nắm lấy trái tim dễ vỡ và câu chuyện đau lòng của cô ấy bởi vì chúng ta đã thất bại trong việc nắm lấy trái tim dễ vỡ và câu chuyện đau lòng của chính mình.     

Các chàng trai trẻ, chúng ta đã được dạy ghê tởm chính mình nếu chúng ta cảm thấy dễ bị tổn thương và yếu mềm. Chúng ta đã được huấn luyện để suy nghĩ rằng chúng ta chỉ tốt đẹp giống như cuộc chinh phục tiếp theo của chúng ta. Chúng ta đã được dạy khẳng định sự xứng đáng của mình qua việc là kẻ đúng và chính đáng. Vì thế khi chúng ta nhìn sâu vào trong và thấy rằng tất cả những bất an, tự hoài nghi, sự sợ hãi và cô đơn của chúng ta, chúng ta coi khinh những gì chúng ta thấy. Cảm thấy trống rỗng từ bên trong, chúng ta tìm kiếm để lấp đầy nó bằng những trải nghiệm từ bên ngoài như thành tích, của cải, vật chất và những người chúng ta đối xử như đồ vật.

Phụ nữ bị ám ảnh về cơ thể của họ bởi vì họ đã bị huấn luyện để tin rằng vẻ đẹp được tìm thấy ở bề ngoài hơn là ở bên trong con người họ. Chúng ta bị ám ảnh về cơ thể của họ vì cùng một lý do. Được huấn luyện để tin rằng không có một giá trị tương đương nào ở bên trong chúng ta, chúng ta tìm kiếm sự xứng đáng ở bên ngoài của chúng ta. Chúng ta nhìn vào chúng. Tuy nhiên theo lời của nhà thơ vùng Celtic John O’Donahue “Chúng ta không thể lấp đầy sự trống rỗng của mình bằng vật chất, sự sở hữu hay những con người nào đó. Chúng ta cần phải đi sâu hơn vào sự trống rỗng đó; sau đó chúng ta sẽ nhận thấy ẩn trong đó là ngọn lửa tình yêu đang chờ đợi để sưởi ấm chúng ta.”

Vì vậy, các chàng trai trẻ à, cách duy  nhất để thay đổi sự bối rối và xem nhẹ kéo dài hàng thế kỷ này là đi sâu vào nội tâm của chính chúng ta.

Hãy từ bỏ việc cố gắng chiến thắng trái tim của một người phụ nữ hay chinh phục cơ thể của họ. Thay vào đó hãy làm quen với tâm hồn của chính mình. Hãy khám phá ra ở đó rằng sự xứng đáng của bạn không phải nằm ở điều các cậu làm hay thứ các cậu mà là các cậu là ai. Hãy tìm một Tình yêu ở đó, thứ có thể bao dung lấy toàn bộ con người các cậu– cả sự mạnh mẽ và yếu mềm, cả những vinh quang và hỗn độn. Và một khi các cậu đã khám phá ra được tình yêu đó, hãy bắt đầu trao nó cho những người xung quanh. Bao gồm cả phụ nữ. Đặc biệt là phụ nữ.

Từ một ông bố với niềm hy vọng về tất cả chúng ta.

Nguồn: Untangled

Đưa ra bình luận của bạn

Please enter your comment!
Please enter your name here