“Hoàng tử bé”, cuốn sách nổi tiếng của nhà văn Antoine de Saint-Exupéry đã được dịch sang hơn 180 ngôn ngữ trên thế giới. Được đọc và yêu thích bởi cả người lớn và trẻ em, không phân biệt tôn giáo, câu chuyện về cuộc hành trình của một cậu bé ngây thơ đến từ hành tinh B612 tách biệt khỏi thế giới hiện thực của chúng ta ẩn giấu sự phản ánh sâu sắc về con người cùng những bài học về cuộc sống, những điều quan trọng mà người ta không nên nhưng lại thường đánh mất khi trưởng thành.

  1. “Đây là bí mật của tôi, một bí mật rất đơn giản: Đó là chỉ với trái tim người ta mới nhận ra; điều gì quan trọng thì không thể dùng mắt để nhìn thấy.”

2. “Người lớn ai chả có một thời ấu thơ…ấy thế mà chẳng mấy ai nhớ được.”

3. “Điều làm cho sa mạc trở nên đẹp – hoàng tử bé nói – đó là do nó che giấu một cái giếng ở đâu đó…”

4. “Chính thời gian mất đi cho bông hồng của bạn đã biến nó trở thành quan trọng.”

5. “Những điều đẹp đẽ nhất trên thế giới không thể nhìn hay chạm vào được, chúng được cảm nhận bởi trái tim.”

6. “Mình đang đi tìm bạn bè. Điều đó có nghĩa là gì – cảm hóa?”

“Đó là một thứ bị lãng quên lâu lắm rồi” – cáo nói. “Nó có nghĩa là làm cho gần gũi hơn.”

“Làm cho gần gũi hơn?”

“Chứ sao,” con cáo lên giọng. “Bạn với mình mới chỉ là một cậu bé giống như cả trăm ngàn cậu bé. Và mình không cần đến bạn. Còn bạn cũng chẳng cần gì đến mình. Mình đối với bạn chỉ là một con cáo giống như cả trăm ngàn con cáo. Nhưng, nếu bạn cảm hóa mình, tụi mình sẽ cần đến nhau. Lúc đó bạn đối với mình sẽ là duy nhất trên đời. Mình đối với bạn sẽ là duy nhất trên đời…”

7. “Ồ, tôi cần phải chịu mang trên mình vài ba con sâu nếu muốn làm bạn với bươm bướm.”

8. “Các bạn đẹp, nhưng các bạn trống rỗng…Chẳng ai muốn chết vì các bạn. Còn bông hoa của tôi, dĩ nhiên người bình thường đi qua có thể tưởng tượng rằng nó giống như các bạn. Nhưng chỉ có một mình nó mà còn quan trọng hơn tất cả các bạn ở đây, bởi vì tôi đã tưới nước cho chính nó. Bởi vì tôi đã đặt chính nó vào lồng kính. Bởi vì tôi đã che chở chính nó bằng tấm chắn gió. Bởi vì tôi đã bắt sâu cho chính nó (trừ hai ba con để trở thành bươm bướm). Bởi vì tôi đã nghe chính nó phàn nàn, chính nó khoe khoang, đôi khi cũng chính nó im lặng. Bởi vì nó là bông hồng của tôi.”

9. “Chú biết không…Khi người ta buồn bã họ thường thích cảnh mặt trời lặn…”

10. “Con người ở chỗ chú, – hoàng tử bé nói, – họ trồng trăm ngàn cây hoa hồng trong cùng một khu vườn…Và họ không tìm thấy thứ mà họ đi kiếm…”

“Họ không tìm thấy thứ đó”, – tôi trả lời

“Vậy mà thứ họ đi kiếm có thể tìm thấy được chỉ trong một bông hoa hay một ít nước…”

“Dĩ nhiên”, tôi trả lời

Và cậu nói thêm:

“Nhưng đôi mắt vốn mù lòa. Cần phải tìm kiếm bằng trái tim.”

11. “Bạn trở nên có trách nhiệm mãi mãi với những gì mà bạn đã cảm hóa.”

12. “Con người ở đâu? – cuối cùng hoàng tử bé bắt chuyện – Mình hơi đơn độc giữa sa mạc…” “Mình cũng đơn độc cả ở chỗ con người,”- con rắn trả lời

13. “Nếu chú yêu thương một bông hoa trên một ngôi sao nào đó, chú sẽ thấy êm đềm khi ngắm sao vào ban đêm. Cả bầu trời sao sẽ nở hoa.”

14. “Mỗi người đều có những ngôi sao của riêng mình. Với những người đi xa, chúng là sao dẫn đường. Với những người khác, chúng chẳng là gì hơn những đốm sáng. Với những ai thông thái, chúng là các vấn đề. Với vị thương nhân, chúng là một kho báu. Nhưng tất cả các ngôi sao đó đều câm lặng. Riêng chú, chú sẽ có các vì sao không ai có được…Khi chú nhìn lên bầu trời, giữa đêm khuya, vì có cháu sống trên một ngôi sao nào đó, vì có cháu cười trên một ngôi sao nào đó, cho nên với chú tất cả các ngôi sao đều cười. Riêng chú, chú sẽ có các ngôi sao biết cười…Và khi chú đã nguôi ngoai (ai mà chẳng nguôi ngoai), chú sẽ thấy hài lòng vì đã biết cháu. Chú sẽ luôn là bạn của cháu. Thỉnh thoảng chú lại mở cửa sổ và cứ thế, như một niềm vui. Rồi bạn bè của chú sẽ rất ngạc nhiên khi thấy chú cứ nhìn lên trời mà cười. Thế là chú sẽ nói với họ: “Đúng vậy, các ngôi sao, chúng luôn làm tôi cười.” Và họ sẽ nghĩ rằng chú khùng điên. Như thế cháu đã chơi một vố đau với chú…”

15. “Nó đã tỏa hương và chiếu sáng đời cháu. Cháu không nên trốn chạy! Lẽ ra cháu phải thấy được sự dịu dàng bên trong những trò kiêu kỳ ngây ngô đó. Những bông hoa thật là mâu thuẫn! Nhưng cháu đã còn quá trẻ để biết cách yêu thương nó…”

16. “Người lớn rất thích các con số. Khi bạn kể cho họ nghe về một người bạn mới quen, họ sẽ chẳng bao giờ hỏi bạn về cái cốt yếu. Họ chẳng bao giờ hỏi bạn: “Nó nói năng thế nào? Nó thích chơi trò gì? Nó có thích sưu tập bươm bướm không? ” Họ chỉ hỏi: “Nó mấy tuổi rồi? Nó có mấy anh em? Nó nặng bao nhiêu ký? Ba nó kiếm được bao nhiêu tiền?” Chỉ như thế họ mới hình dung ra được.”

17. “Tôi nhớ đến con cáo. Người ta có thể khóc lắm khi đã để mình được cảm hóa…”

18. “Khi người ta đỏ mặt, thế có nghĩa là ‘đúng’ phải không?”

19. “Tôi không biết làm sao để gần được cậu, để san sẻ được với cậu…Thật lạ kỳ những giọt nước mắt!”

20. “Thật buồn nếu quên đi một người bạn. Đâu phải ai cũng có được một người bạn.”

21. “Người ta chẳng bao giờ hài lòng tại nơi họ ở.”

22. “Từ hàng triệu năm nay những bông hoa đã có gai. Từ hàng triệu năm nay cừu đã ăn cả những bông hoa. Chẳng phải là nghiêm túc khi tìm hiểu do đâu chúng đã phải đau đớn tạo ra những cái gai để rồi không dùng làm gì được hay sao? Cuộc chiến giữa loài cừu và những bông hoa chẳng đáng quan tâm hay sao? Chuyện đó chẳng phải nghiêm túc hơn, quan trọng hơn những con tính của ông béo mặt đỏ kia sao? Và nếu như cháu, chính cháu biết rằng có một bông hoa duy nhất trên đời, không có ở đâu khác ngoài hành tinh của cháu, và rằng một ngày nào đó một con cừu nhỏ bé có thể đớp gọn mà không cần biết đến hậu quả, đó chẳng phải là chuyện quan trọng hay sao!”

23. “Nhưng người huyễn tưởng không nghe thấy. Người huyễn tưởng chỉ nghe được những lời tán tụng mình.”

24. “Tự xử mình luôn khó hơn là xử người khác. Khanh mà tự xử mình được thì khanh là người thông thái nhất rồi.”

25. “Những điều quan trọng nhất là những khoái lạc đơn giản nhiều đến nỗi mà tất cả chúng ta đều có thể cảm nhận thấy…Hạnh phúc không nằm ở những thứ mà chúng ta gom lại xung quanh ta. Để tìm được nó, tất cả những gì chúng ta cần làm là mở rộng đôi mắt.”

26. “Nhưng thật ra tôi thích bạn, – bông hoa nói tiếp – Bạn đã không biết được vậy, bởi vì chỉ thấy những lỗi lầm của tôi.”

27. “Lời nói là nguồn gốc của mọi sự hiểu lầm.”

28. “Người ta chỉ hiểu những gì họ đã cảm hóa.”

29. “Chỉ có trẻ con biết được chúng tìm cái gì…Chúng chơi cả ngày với con búp bê cũ kỹ và nó trở nên rất quan trọng, lỡ mà người ta lấy đi, chúng sẽ khóc…”

30. “Tốt nhất là nên quay lại vào cùng giờ giấc, – con cáo nói. – Chẳng hạn, nếu bạn đến lúc bốn giờ chiều, thì từ ba giờ mình đã bắt đầu thấy hạnh phúc. Thời giờ càng trôi qua mình lại càng hạnh phúc hơn. Cho tới bốn giờ mình sẽ trở nên bồn chồn và lo lắng: mình sẽ khám phá ra cái giá của hạnh phúc! Nhưng nếu bạn đến bất kỳ lúc nào, mình sẽ không biết giờ giấc để sửa soạn trái tim…Cần phải có lề lối.”

31. “Người lớn có bao giờ tự mình hiểu được chuyện gì đâu, và thật là mệt mỏi cho trẻ con lúc nào cũng cứ phải giải thích cho họ…”

32. “Ngôi nhà, các vì sao, sa mạc – cái làm nên vẻ đẹp của chúng thì vô hình!”

33. “Đôi khi tạm gác công việc lại cũng chẳng hề gì.”

34. “Phù du – Nó có nghĩa là mau chóng lụi tàn.”

35. “Khi muốn tỏ ra hài hước, người ta thường phải nói quá lên một chút.”

Nguồn: Trích “Hoàng tử bé” – dựa theo bản dịch của Nguyễn Tấn Đại

Đưa ra bình luận của bạn

Please enter your comment!
Please enter your name here